1. Dạo gần đây Nhi gặp một chuyện không như ý muốn, năm cuối cấp, đua và áp lực học hành đè nặng lên vai, thêm nữa là tình trạng mẹ trở bệnh nặng hơn, bố vẫn biền biệt chưa có tin cẩn hồi về nhà. Nhi gần như gục ngã. Một đứa con gái mười tám tuổi, phụ trách hết mọi việc trong nhà, lo cho hai đứa em nhỏ… Cuộc sống của Nhi gần như chẳng có nổi một tia sáng của màng tang. Ai đó đồng chè có thể thấy một lứa tuổi mộng mơ rất đẹp, một màu hồng tươi sáng và một ngày mai hứa ở phía trước, phía sau cánh cổng trung học phổ thông và trước ngưỡng cánh cổng đại học. Nhưng với Nhi thì không… Chiều tan trường, hối hả trên đường về để lên viện thăm mẹ, Nhi nghe tiếng gọi từ phía sau của một cậu bạn trong lớp. - Ê, đi đâu thế? - Đi về chứ đi đâu. Nam hỏi, Nhi quay lại đáp lời gọn lỏn. Nhi không biết sao cậu bạn lại ra bắt chuyện với mình, một người hầu như chẳng bao giờ trò chuyện với đám con gái. Hơn nữa, Nhi cũng không thấy mình có mối liên can gì lắm đến cậu bạn khi ở lớp. Ở lớp Nhi, thậm chí là ở trường mà Nhi đang học, cậu bạn ấy là hotboy gì đó, là thần tượng gì đó của bọn con gái. Nhi không quan hoài lắm, thấy ngoài mặt có vẻ sáng sủa sáng ý, cũng học giỏi nhưng hờ hững, chẳng bao giờ chủ động chuyện trò với mọi người. - Lên đi tôi đèo cậu về cho. Nhi tròn mắt, giả lảng. Chắc hẳn không phải có ý tốt đèo Nhi về, vững chắc là có chuyện gì đó. - Lên đi, sao đứng im đó? - Không cần đâu, tớ tự đi được, cậu cứ đi về đường của cậu đi. Thấy Nhi bướng bỉnh, Nam cầm cặp Nhi để vội lên giỏ xe, phóng xe đi một mạch, cô bé cứ đứng đó, mặt nghệt ra, vừa rấm rứt vừa buồn cười. Thông thường chuyện Nam chủ động tiếp xúc với một cô bé nào đó đã là chuyện lạ, đằng này lại đòi đưa Nhi về nhà… - Lên đi, người đâu bướng thế? Biết cậu lên viện thăm mẹ nên tôi cho đi nhờ, tôi cũng có việc lên đó mà. Chạy đi được một đoạn thì Nam quay lại, nói nhanh mà tránh nhìn vào mắt Nhi, cô bé nghe xong mới tin được năm trên mười phần, đến việc lại gần và ngồi trên yên xe cũng dè chừng cậu bạn. Đợi khi Nhi ngồi xong Nam mới bắt đầu đi và nhoẻn miệng cười, tiếng huýt sáo khe khẽ hòa cùng cơn gió đầu mùa hạ, gió nóng mà đường phố cũng nóng ran, chỉ có đôi má Nhi hây hây hồng và môi Nam cứ mủm mỉm cười như xăm. 2. Từ sau lần đó, mỗi lần tan học Nam đều chủ động chờ Nhi ở cổng trường. Bạn bè cùng lớp lấy làm lạ, bạn bè trong trường càng tò mò thắc mắc. Có không ít những tin đồn xung quanh chuyện cậu chàng hotboy tăm tia để ý đến cô bé “lọ lem” của khối lớp mười hai. Chẳng ai trong số Nhi và Nam đứng ra phân trần, cứ mặc xác những lời chào xáo bàn tán. Nhưng Nhi cũng thắc mắc và băn khoăn nhiều, thấy việc đi nhờ Nam như thế rõ ràng là không đúng, chẳng vì lý gì Nam lại trợ giúp Nhi nhiều đến thế. Có lần cô bé đánh bạo hỏi. - Nam này, cậu có người thân trên viện thật à? - Thật chứ sao không? Cậu không tin tôi à? Đáp câu hỏi bằng một câu hỏi khác luôn là phong cách của Nam. Nhi nghe thấy vậy nín thinh, chỉ gật gật đầu rồi chóng vánh xua đi những hồ nghi khác. Cái cách Nam nói chuyện với Nhi vẫn còn dè chừng, còn nhiều xa cách như thế, đảm bảo là cậu ấy chẳng có ý gì với Nhi cả. Vẫn là một cậu bạn nhạt khi bên Nhi, một người ít nói, thỉnh thoảng trầm tư, lúc nào cũng tỏ ra không can dự gì đến cậu ấy, kể cả có việc gì đi chăng nữa. Nhi mỉm cười, lúc bấy giờ mới thở dài ra một cái hết sức nhẹ nhõm, như thể trút bỏ được những gì trăn trở từ lâu lắm. - Ờ, vậy bao giờ cho tớ thăm người nhà với cậu nhé. Cậu cũng hay thăm mẹ tớ mà tớ lại chưa đến thăm người thân cậu được. Tớ vô tâm quá. Nam lẳng lặng không giải đáp bởi thật ra cũng chẳng biết phải trả lời thế nào cho phải. Một lần đi qua văn phòng, nghe tiếng thầy chủ nhiệm và Nhi cùng chuyện trò, việc học hành của Nhi sa hút hẳn sau một thời kì, lý do là mẹ cô bạn nhập viện, bố đi biệt xứ, chẳng có tin tức hồi âm gì về cả. Một mình Nhi lo lắng cho mẹ và hai em nhỏ. Cảnh ngộ của Nhi khó khăn nhất lớp nhưng chẳng bao giờ san sớt với ai. Cả lớp không một ai biết chuyện của Nhi để giúp đỡ, Nam cũng vì vô tình nên mới nghe được. Vốn người thân Nam chẳng có ai phải vào viện cả. Chỉ vì thấy cô bạn cùng lớp ngày nào cũng nặng nhọc đi đi về về giữa những đoạn đường nắng nôi như thế, vừa lo cho em vừa lo cho mẹ, Nam thấy cảm mến và muốn trợ giúp Nhi. Nhưng vì sống khép mình, lại nức tiếng lạnh lùng nên cậu chàng chẳng biết ngỏ lời viện trợ như thế nào cho phải, Nhi lại là cô gái nếu không có lý do chính đáng thì nhất thiết không nhận lời. Nam đành bùi ngùi bịa ra một người họ hàng thân thích nào đó bị ốm phải nhập viện, thời kì dễ chừng ngang ngửa với thời kì mà mẹ Nhi ốm. Có vậy mới có lý do để ở bên cạnh trợ giúp, cho đến khi mẹ Nhi ra viện… Những ngày bên cạnh trợ giúp Nhi là những ngày Nam cảm thấy mình đang sống rất khác. Cuộc sống của Nam có ý nghĩa hơn hẳn khi giúp đỡ một ai đó. Và một ai đó cũng dần trở nên đặc biệt. Nhi vẫn vô tư hồn nhiên như thế, những lo nghĩ cho chuyện gia đình choáng hầu hết thời kì của cô bạn, cô bé chỉ biết rằng mình có thêm một người bạn rất rất tốt, luôn bên cạnh để viện trợ, mặc dầu khuôn mặt cậu ấy có hơi khó chịu, hơi khinh khỉnh một tẹo xong thật ra lại vô cùng nhiệt thành. Với Nhi, Nam cũng dần trở nên một người đặc biệt, một người bạn quan yếu theo một nghĩa nào đó. - Mẹ cậu đỡ hơn nhiều chưa? - Cũng đỡ hơn nhiều rồi, thầy thuốc nói chắc đầu tuần sau là được ra viện. Nhi mỉm cười, thần thái nhìn sáng rỡ như thể bây chừ bầu trời có sập xuống thì cũng chẳng có gì đáng phải lo ngại cả. Nam bị hút hồn bởi một phút lơ đãng nhìn thấy nụ cười của Nhi. Một nụ cười hiền, chắt chiu khó nhọc, một nụ cười không than oán tình cảnh éo le cũng không buôi xuôi số mệnh. Nam thích nhìn ngắm khuôn mặt của Nhi những lúc ấy, đôi mắt hiền và nụ cười thật hiền, nhẹ nhàng, trong trẻo như vạt nắng một sớm bình minh. 3. Từ sau khi mẹ Nhi ra viện, Nam không còn lý do nào để chở Nhi về nhà. Dù có cố chấp đứng đợi trước cổng trường, quanh đủ mọi lý do thì Nhi vẫn từ khước. Nhi luôn cho rằng Nam nên dừng lại sự viện trợ ở đây thôi, Nhi thấy vui vì có Nam đồng hành bên cạnh những tháng ngày như thế, nhưng nếu đấu, Nhi sẽ cảm thấy có lỗi với Nam, giống như đang lợi dụng lòng tốt của Nam vậy. Cố nhiên Nam biết cô bạn sẽ có những nghĩ suy như thế nên ngoài việc hài lòng thôi không đón đưa Nhi đi học nữa thì cũng chẳng biết làm thế nào hơn. Đúng dịp đó, trường có tổ chức party cho học sinh khối lớp cuối cấp. Bọn con gái trong lớp đua nhau rộ lên về việc làm đẹp, sắm sanh trang phục các kiểu. Với bọn con gái lớp mười hai, đứa nào cũng biết làm điệu làm duyên nên ham thích ra mặt. Bọn con trai không quá đặm đà với buổi party xong cũng có vẻ hăng hái vì không muốn kém cạnh bọn con gái. Riêng Nam là bí thơ đoàn trường nên gánh vác công tác chuẩn bị. Mọi việc đều đề nghị phải được lo tiêm tất để mang lại một buổi party thành công nhất có thể, ghi dấu ấn khó quên trong lòng mấy đứa học trò quỷ mà theo như thầy tổng đảm nhận nói: “Để ra trường rồi chúng nó cứ nhớ mãi, muốn quay về trường mãi thôi.” Nhi là một cô bạn gái đặc biệt, nằm ngoài lề những vụ bàn tán xốn xang quần quần áo áo. Có lần chạm mặt nhau ở canteen trường, Nam ra cái điều đi mua nước va phải Nhi, hỏi vu vơ. - Nhi này, buổi party của trường tổ chức, cậu thấy sao? - Cũng hay. Tớ thấy các bạn lớp mình thích lắm. - Tôi hỏi cậu cơ mà. Bọn nó thì đứa nào chẳng thích. - À, tớ… chắc không đi được. Nghe nói Nam trong ban tổ chức, chúc Nam làm tốt nhé, sẽ thành công thôi. Nhi mỉm cười chạy lướt đi khiến Nam ngơ ngẩn trong giây lát. Chắc hẳn là Nhi không tham dự vì chuyện gia đình. Ở trong hoàn cảnh ấy chẳng ai còn đủ tâm trạng để tham dự cả. Nhưng nếu có thể, Nam vẫn muốn Nhi thử một lần. Tuổi học trò suốt một quãng đường dài như thế, nếu Nhi không thử hòa nhập cùng bạn bè, kí vãng về thời tuổi xanh trong Nhi cũng sẽ ám một màu buồn như màu mắt Nhi vậy. Nam hy vọng mình có thể giúp gì đó cho cô bạn, nếu có thể để cô bạn vừa chăm lo cho gia đình, vừa được đến dự buổi party chia tay thì tốt nhất. Đó hẳn là một việc không dễ dàng, nhất là với một người giàu lòng tự tôn như Nhi. Thời khắc nước rút trước buổi party, Nam loay hoay nhiều việc, những người bạn đồng hành cũng tỏ ra mệt rã rời vì phải gánh vác nhiều thứ, từ chuyện học hành ở lớp đến chuyện hoạt động tập thể như thế này. Một trong số những người đứng trong ban tổ chức là Liên, người năng động nhất, nhiệt liệt và hăng hái nhất cho vụ party lần này luôn cố hòa nhập cùng Nam, trợ giúp cậu luôn chân luôn tay, là người tương trợ đắc lực nhất. - Cậu muốn buổi party sẽ diễn ra như thế nào? Thấy Nam ngồi ngẫm ngợi vu vơ gì đó ngoài bậc thềm, Liên cầm chai nước mát lạnh áp vào má cậu, khi Nam quay lại cấp tặng kèm một nụ cười tươi khuyến mãi để dập đi cái nhìn chòng chọc của Nam. - Hỏi tôi à? – Nam hững hờ giải đáp, vẫn là một câu hỏi để bắt đầu một câu hỏi khác. - Ừ, có hai đứa, đời nào tớ tự nói một mình. - Biết đâu đấy! À, mà… nếu được, thì tốt nhất là nên có mặt cậu ấy… Nam nhìn ra phía xa, những tán phượng nhuộm đỏ một góc trời. Tiếng ve gọi hè râm ran trên tán lá, ánh nắng chói chang nằm vươn dài hết một khoảng rộng trên sân trường. Liên nhìn Nam nheo mắt. - Là cô bé lọ lem, người tình tin đồn của cậu ấy à? Nam không nói gì, lẳng lặng đặt chai nước còn mát lạnh bên cạnh chỗ Liên ngồi, đứng dậy và đi khuất. Liên nhún vai, không nói gì cũng không đuổi theo, chỉ đến khi cậu ấy đi khuất mới buột miệng thốt ra. “Nhi thì có gì hơn tớ? Chẳng gần gụi cậu hơn tớ, chẳng xinh đẹp hơn tớ, cũng chẳng giỏi giang hơn tớ… Tớ không tin cậu thích được cậu ấy…” Về phần Nam, đúng là Nam đang nghĩ cách để có thể mời khéo Nhi đến buổi party, nhưng Nam ghét cái cách mọi người gọi Nhi là “cô bé lọ lem”. Cuộc sống của Nhi có gì là không tốt? Một cô bạn chịu thương chịu khó, siêng năng đến mức người ta chỉ có thể tìm trong truyện cổ tích ngày xưa… Nam không biết tại sao, nhưng cứ mỗi khi nghe người khác nhắc về Nhi như thế khiến cậu bực mình. Trong thâm tâm của Nam, Nhi là một cô bạn gái đặc biệt, người bạn ấy nhất thiết xứng đáng được trân trọng hơn bất cứ ai.Việc họ ném về phía Nhi những cái nhìn như giễu cợt ấy khiến Nam cảm thấy thương Nhi nhiều hơn, và ghét mọi người nhiều hơn… 4. Mẹ Nhi sau khi ra viện đã có thời gian dưỡng bệnh nên sức khỏe phục hồi mau chóng. Mẹ trở về làm nguồn vui cho cô con gái nhỏ, nối thêm sức mạnh để Nhi vững trên đôi chân của mình. Việc thiếu vắng đi một cậu bạn thẳng băng bên cạnh cũng là việc mẹ Nhi lưu tâm. Có lần mẹ hỏi Nhi. - Cậu bạn con lâu lâu không thấy đi cùng nhỉ? - Dạ… bạn ấy bận học mẹ ạ. - Ừ, các con cuối cấp rồi. Gắng lên con nhé, việc nhà cứ để mẹ lo, con cứ hội tụ vào học hành cho thật tốt đã. Câu hỏi gợi nhắc của mẹ về Nam khiến Nhi động lòng thấy buồn. Nhiều hôm gặp trên lớp Nhi nhác qua thấy vẻ mệt mỏi của Nam, Nhi đoán là do phải chuẩn bị quá sức cho buổi party cuối cấp. Nhi chưa bao giờ được tham gia những hoạt động như thế, cũng có đôi chút tò mò. Nhưng nghe bọn con gái kháo nhau là thường đi theo đôi, đi theo cặp, rồi còn váy áo xúng xính cho thật đẹp, thật duyên nữa… Những cái đó Nhi không nghĩ là mình đủ điều kiện để tham dự. Nếu như dự mà mặc bộ đồng phục lớp thì hẳn lại có đâu đó những tiếng xì xầm “cô bé lọ lem” như cái cách mà người ta vẫn gọi. Nhi không buồn, không tủi, chỉ thấy lạ lẫm vì hóa ra trong mắt bạn bè mình cũng chỉ là một người như thế, dù có thể nào đi chăng nữa cũng mãi vẫn là “lọ lem”. Nhi cười buồn. - Nhi ơi Nam đến tìm này con! Tiếng mẹ gọi vọng từ phía ngoài sân. Nhi nghe tên Nam bèn thấy lạ lẫm, hệt như cảm giác lần đầu cậu ấy “bắt ép” Nhi lên xe để đèo lên viện thăm mẹ. Nụ cười của Nhi thoáng qua, lướt nhanh rồi chợt tắt, cho đến khi gặp Nam thì tắt hẳn, nhạt nhòa như chưa từng xuất hiện. - Có chuyện gì thế Nam? Mà sao biết nhà tớ? - Ngày kia party đấy, tôi chưa có ai đi cùng, đi cùng… được không? Nhi im lặng, Nam lặng im. Khó nhọc lắm Nam mới nói thẳng thắn được ngần ấy từ và không vấp, cũng vất vả lắm mới tỏ vờ vĩnh nhạt hoét bất cần như mọi khi. Quả thực, tim Nam đập mạnh, mạnh đễn nỗi Nhi đứng cách xa một đoạn vẫn có thể nghe thấy được. Đôi mắt Nam nhìn Nhi kiểu muốn nói: “Nhận lời đi, không đi là chết với tớ!” Nhi bật cười, gật gật, Nam thấy vậy cũng bật cười. Bất giác, đặt vào tay Nhi một túi đồ. - Cầm lấy nhé, quà của tớ cảm ơn vì đã gật đầu. Hôm ấy tớ qua đón nhé! Nam nói nhanh rồi vụt đi mất, ra đến cổng thoáng nghe thấy tiếng cậu bạn chào mẹ Nhi rồi mất hút. Lại một lần nữa má Nhi đỏ lựng, cảm giác lạ lẫm với một người bạn. Cho đến trước khi Nam xuất hiện, Nhi vẫn đinh ninh rằng buổi party ấy quá xa vời với mình, chắc chắc Nhi sẽ chỉ nhìn ngắm nó trong mơ và ra lớp nghe bọn bạn bàn tán về những chuyện xảy ra trong buổi tối đó. Nhưng sau khi Nam đến, cậu ấy đã thổi một cơn gió mát lành vào giấc mơ của Nhi. Nhi ngắm nhìn mình trong bộ váy trong trắng túi đồ Nam dúi vào tay lúc nãy, một cô bé khác lạ nào đó đang mỉm cười với Nhi, nụ cười trong veo như màu nắng, mắt hiền hòa nhấp nhánh vui. Đó cũng là lần trước nhất Nhi biết tinh thần được mình cần phải xinh đẹp hơn trong-mắt-một-người. 5. Ngày mà Nhi nghĩ rằng sẽ không có mình ở đó rút cục cũng đến. Ngày mà Nam xuất hiện trước cổng và đón Nhi như lời hẹn. Nhi xẻn lẻn xin phép mẹ, khó khăn lắm mới dám thông tõ là lần trước tiên được tham gia cùng tập thể lớp, lớn hơn là tập thể các bạn khối lớp mười hai ở trường. Mẹ cười hiền, ngắm nhìn con gái một lượt, mẹ đinh ninh rằng Nhi sẽ có một tối rất vui bên bạn bè, niềm vui mà Nhi đáng được hưởng sau những toan lo thường trực. Nam nhìn Nhi lạ lẫm trong bộ váy trắng bốp khôi. Lần trước tiên thấy Nhi trở thành khác lạ không phải trong dáng hình của bộ đồng phục lớp. Đúng là trên lớp nhìn Nhi mặc đồng phục quen rồi, khác một xíu cũng không nhận ra. Nam phải chớp mắt liên tiếp mấy cái, cho đến khi Nhi mỉm cười, véo nhẹ vào tai cậu bạn mới à lên ham thích. Nhi và Nam cùng đến buổi party, trong Nhi trống ngực đập liên hồi, cảm giác hồi hộp như lần trước tiên được nhận một phần thưởng lớn lao nào đó. Nam tinh ý, nắm hờ lấy tay Nhi, khi đi được một quãng, đứng trước sân trường, trước lửa trại và tấm biển chào mừng của buổi party, Nam siết nhẹ tay Nhi, ghé vào tai cô bạn thầm thì: - Có tớ ở đây! “Có tớ ở đây” – Đó là câu mà Nhi thích nhất, là câu nói khiến Nhi thấy vững tâm nhiều nhất, không còn bất cứ tự ti tự tín nào cả, không còn sợ bất cứ một ánh mắt nào cả. Khi mà Nam ở bên cạnh nhìn Nhi tin cậy đến thế, cậu ấy thậm chí còn không xưng “tôi” nữa, đã chuyển thành “tớ” tự nhiên từ lúc nào rồi. Nhi mỉm cười, nụ cười ẩn trong một góc khuất, cho đến khi một người khác xuất hiện, bên cạnh Nam, đứng đối diện với Nhi, trong bộ váy trắng tinh khôi y chang của Nhi, cô bạn mỉm cười, nắm lấy tay còn lại của Nam, nhìn vào mắt Nhi nói. - Không phải Nam đã hẹn tớ sao, tớ chờ cậu từ nãy. Chúng mình đi thôi! Liên kéo mạnh khiến Nam buông tay Nhi ra trong một phút bất cẩn. Mọi người cùng đổ dồn ánh nhìn kinh ngạc về sự xuất hiện của ba người, Nam ở vị trí trọng điểm, hai cô gái bên cạnh trang phục y hệt nhau, một người tươi cười nhí nhảnh, đôi mắt tinh anh ánh lên phần nào sự tự tín thái quá, một người ngờ ngạc vì sửng sốt, đôi mắt mờ mờ bóng nước. Đến khi toàn bộ đều định hình được tên họ của ba nhân vật chính, những đợt sóng rầm rì ngày một mạnh mẽ hơn, dội vào tai Nhi những thanh âm chát chúa. - Không phải là Nhi đấy à? nhọ nhem đấy? Sao lọ lem lại có mặt ở đây? - Liên kìa? Là người công khai theo đuổi Nam bí thơ đấy… - Oài, người thương tin đồn của Nam bí thơ cũng đi theo à? - Hôm nay vịt cũng thành thiên nga được rồi… - …. Nhi thấy tai mình ù đi, đôi mắt nhòe nước, nỗi tủi và tư ti ập lên quá lớn. Vừa lúc đó, khi Nam còn chưa kịp quay sang để an ủi hay làm một điều gì đó hao hao để trấn an, cô bạn lạ mặt kia đã xoay người, ghé sát vào tai Nhi thì thầm. “Theo cậu thì Nam thích cậu thật à? Cậu ấy chỉ đang trêu đùa cậu thôi. Người cậu ấy hẹn bữa nay là tớ, là tớ, là tớ…” Còn tiếp... |
Thursday, August 1, 2013
Thích cậu một tí thôi… mới nhất - Kỳ I
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment